Truyện Bên Lề

Truyện Bên Lề

1. Một số sự thực 

Mộ Dung đại bá nói ” Tiểu Chính chẳng qua bắt đổi tên sản nghiệp thành tên nàng, kỳ thật cũng ta thích tiêu xài thế nào nàng đều mặc kệ”

Người hầu nhà Mộ Dung nói : ” Nô bộc nhà bọn họ đã ngộ cực kỳ tốt, con cháu cũng có thể vào làm thì còn tốt hơn. Lúc đấy vì thải bớt người làm mà tốn không ít công sức”

Các vị hương thân nói : Cái Bang phúc lợi tốt lắm, địa vị cũng cao, chỉ cần nghèo là có thể vào Cái Bang.

2 Sự nghi hoặc của Yến Vương

Trước khi chết, Yến Vương triệu kiến Trịnh Hòa, nói : ” Trịnh Hòa, trẫm sắp quy thiên, rốt cuộc ngươi có thể nói cho trẫm biết, ngươi có phải là nữ nhân hay không. Đừng bắt trẫm mang theo bí ẩn này xuống mồ, trẫm chết cũng không nhắm mắt á”

Trịnh Hòa gật đầu đáp phải.

Yến Vương vui mừng nói : ” Quả nhiên là như thế, vẫn là trẫm khôn ngoan nhất, kẻ không giống nữ nhân chút nào như ngươi mà cũng bị trẫm nhìn thấy, có thể nói trẫm sống không uổng đi” Nói xong rồi đột ngột qua đời.

3. Tâm sự của Trình mụ mụ

Ta dạy dỗ Dục Chi thường ngày ôn nhuận như ngọc, nhân phẩm đoan chính, lại biết thương xót chúng sinh, mọi người đều nói hắn là Bồ Tát đầu thai. Có điều kẻ làm mẫu thân như ta cũng không vui vẻ cho lắm, đứa nhỏ này quá hoàn mỹ, chưa bao giờ phạm sai lầm, cũng khoan dung mọi lỗi lầm của người khác, hoàn mỹ đến mức thế gian này chưa từng có, đến gần hắn chỉ sợ thế là khinh lờn hắn. Hài tử nhà người ta làm việc gì xấu đều chạy về chui làm lòng mẫu thân làm nũng, mà bản thân ta đường đường là một mẫu thân lại chỉ có thể một lòng kính ngưỡng nhi tử của mình

Cho đến năm hắn mười tám tuổi, liên tục có người đến nhà cầu thân, hắn lại không quan tâm. Thậm chí có một nữ tử được ta ngầm đồng ý cởi hết quần áo nằm trên giường hắn, hắn lại giống hệt như tượng gỗ, mí mắt cũng không động đậy, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở nàng cẩn thận kẻo bị cảm lạnh. Sau đó hắn chẳng nói gì cả, làm ta xấu hổ đến mức ba ngày không dám nhìn mặt hắn. Ta nghĩ có khả năng hắn đúng là thế thân hạ phàm của Bồ Tát đầu thai thật.

Ta với phụ thân hắn cơ hồ tuyệt vọng, hắn là con trai độc nhất của chúng ta, lại không thể bắt hắn lấy vợ, Trình gia chắc sẽ tuyệt tử tuyệt tôn.

Sau đó hắn lại tới Yến Vương phủ hành nghề y, trong lúc loạn lạc, hắn lại mang đồ đệ là Trịnh Hòa về nhà một lần, đó là một tiểu nam hài mũm mĩm. Lần đầu tiên ta mới biết, hóa ra Dục Chi cũng có cảm xúc.

Trịnh Hòa vừa gặp lão gia nhà ta đã kêu lên ” Sư phó, trên người phụ thân của sư phụ cũng có cái hương vị này. Ồ, lại còn nồng đậm hơn cả ngươi”

Ta thấy sắc mặt Dục Chi hơi thay đổi một chút, có phần không thích, lại mang chút khẩn trương.

Tiếp theo Trịnh Hòa nói : ” Bất quá ta vẫn thích ngươi nhất, không nồng, không nhạt, rất vừa phải”

Sắc mặt Dục Chi hòa hoãn lại, hình như mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc hai người bọn họ ở chung với nhau cũng rất kỳ quái, Trịnh Hòa hình như chẳng coi Dục Chi giống như thần thánh, mà tùy ý sai bảo hắn, toàn dùng những lời lẽ thô tục để đối xử với hắn hết lần này tới lần khác.

Đương nhiên Dục Chi vẫn dễ dàng tha thứ, có điều cái thái độ dễ dàng tha thứ đó lại không giống thái độ lúc đối xử với người khác, lại toát ra một cảm giác vô cùng dung túng thân thiết. Dục Chi còn có thể nhíu mày vì Trịnh Hòa, có thể cười thoải mái, lại có thể lắc đầu nhăn nhó không thôi. Càng ly kỳ hơn nữa, chính là Dục Chi lại ngủ chung với Trịnh Hòa. Trước kia, đối với mọi người nhà ta, phòng của hắn giống như phòng thờ vậy, không ai dám tùy tiện bén mảng tới.

Ta cơ hồ cảm động đến rơi nước mắt, rốt cuộc kẻ đánh vỡ hào quang của Dục Chi đã tới, con ta không phải Bồ Tát, hắn rõ ràng là một con người.

Cho nên, tuy Trịnh Hòa cực kỳ vô lại, có thể làm thánh nhân phát điên, ta lại cố gắng đối tốt với hắn. Chẳng qua ta tiếc Dục Chi không sớm gặp hắn, nếu gặp phải thang thuốc mạnh mẽ này, nói không chừng con cháu ta đã lớn đùng rồi.

Ngày hôm đó, nhận được tin của A Quý gửi về, ta suýt phát điên. Sao lại có thể như thế. Con ta sao có thể thành loại người như thế ? Nếu như Trình gia ta nhất định vô hâu, ta thà để cho hắn giống như thần tiên ngồi trên bàn thờ cúng bái. Ta cực kỳ nổi giận vôi vàng chạy tới Nam Kinh, trong lòng hận Trịnh Hòa muốn chết, cũng hối hận muốn chết. Tại sao ta có thể quên. Cho dù thuốc tốt đến đâu, ăn nhiều cũng có hại, đáng lẽ ta phải ngăn chặn bọn chúng sớm một chút.

Mấy ngày nay tâm tình đột nhiên chuyển sang vui vẻ trở lại, không ngờ Trình Hòa hóa ra lại là nữ nhân. Ta cao hứng muốn hát, hóa ra con trai ta cũng thích con gái. Ta sắp có con dâu, sau này còn có thể ôm cháu chắt.

Ta vui mừng khôn xiết nhìn cảnh Dục Chi bái thiên địa, buổi tối ta và lão gia hai người ôm nhau khóc rống một lúc, rốt cuộc chúng ta đã đợi được tới ngày hôm nay, rốt cuộc có thể đối mặt được với liệt tổ liệt tông.

Có điều, tại sao lại thành như thế. Nàng, nàng, nàng lại là người của nhà Mộ Dung ? Ngày đó lục lại gia phả làm thuốc của tổ tiên, lòng ta lại chìm xuống tận đáy cốc, đến khi biết nàng còn dùng thuốc tránh thai, tim ta còn không tìm thấy chỗ nào để mà rơi xuống nữa. Phải dùng hai viên “Tốc hiệu cứu tâm hoàn”, rốt cuộc tim ta mới có thể nổi lên đập tiếp.

Sau ta muốn để cho Dục Chi nạp thiếp, Dục Chi không chịu, mà Tiểu Chính tuy đồng ý, nhưng lại không chịu cho bọn họ ngủ cùng Dục Chi, thế thì cũng chẳng khác gì. Ai dza, xem ra Trình gia ta chắc phải tuyệt hậu.

Không nghĩ tới là không nghĩ tới, bọn họ đi Tây Dương một hồi, cuối cùng trở về ôm theo một đứa cháu cho ta. Ta lại phải dùng thêm hai viên “Tốc hiệu cứu tâm hoàn”, mới có thể kéo được trái tim đang bay bổng trên bầu trời trở về.

Về sau, ta có bốn cháu trai và một cháu gái, mà Dục Chi càng ngày càng giống người thường, quan hệ với chúng ta cũng thân mật hơn rất nhiều.

Cảm tạ Tiểu Chính, chẳng nhưng sinh cho ta nhiều cháu, lại còn trả lại cho ta một đứa con trai.

Kế hoạch ” Mộ Dung tuyệt đại” vạn tuế.


3 phản hồi on “Truyện Bên Lề”

  1. trang nói:

    hay qua nang oi, ung ho nang

  2. hihi nói:

    ban oj. chet cuoi mat. thank you nhieu


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s