Chương 176: Âm Mưu Của Sư Thái

Chương 176: Âm Mưu Của Sư Thái

“ Hồi sư phụ, nàng chính là Quỷ Vương Tiêu Nam Hiên Vương phi, Vân Phi Tuyết. Hiện tại Quỷ Vương nơi nơi treo giải thưởng đang tìm nàng, chúng ta có cần mang nàng đưa trở về hay không?” Vân Nhi mở miệng hỏi, nói như vậy còn có thể được đến rất nhiều chuyện tốt, dù sao Quỷ Vương treo giải thưởng rất cao.

Nàng cư nhiên là Thiên Sơn đệ tử Tiêu Nam Hiên Vương phi? Vô Tình Sư Thái hơi sửng sốt, mâu trung hiện lên một tia hào ngoan, quang sắc mặt cũng nháy mắt biến âm trầm.

“ Sư phụ.” Vân Nhi nhìn sư phụ sắc mặt đột nhiên biến khó coi, nhỏ giọng nói, liên tưởng lời nói trong câu nói của mình trong lúc vô ý làm cho sư phụ sinh khí.

“ Ta đã biết, ngươi đi xuống đi.” Vô Tình Sư Thái nhìn nàng phân phó nói, nàng trong lòng đã muốn có chủ ý, khóe môi lộ vẻ một tia cười lạnh. Thiên ý thật là thiên ý xem ra nàng phải thuận theo thiên ý rồi.

“ Tuân lệnh.” Vân Nhi cung kính lui đi ra ngoài không biết sư phụ trong lòng ở tính cái gì?

Vô Tình Sư Thái trong tay nắm viên thuốc màu trắng kia, trên mặt hiện lên một tia âm hiểm cười. Lúc này đây nàng cần chính là thành công.

Vân Phi Tuyết đang ở chung quanh đánh giá căn phòng khinh tĩnh u nhã, nơi này là nơi nào? Môn chi nha một tiếng bị đẩy ra, nhìn lại liền thấy sư thái xuất hiện ở cửa vội vàng tôn kính gọi vào:

“ Sư thái.”

“ Đây là thuốc giải tương tư lệ. Còn có một ngày sẽ độc phát ra, đến lúc đó ăn nó, độc của ngươi là có thể giải rồi.” Vô Tình Sư Thái cầm trong tay viên thuốc phóng tới trong tay nàng.

Vân Phi Tuyết nhìn trong tay thuốc giải tương tư lệ, nàng quả thực không thể tin được. Sư thái cư nhiên đem thuốc quý khó cầu như vậy mà nhẹ nhàng đưa cho nàng?! Vân Phi Tuyết chợt cảm kích  học theo người cổ đại quỳ xuống một chút:

“ Cám ơn sư thái ân cứu mạng, vãn bối không biết gì báo đáp chỉ cần sư thái dùng là đến ta dù tan xương nát thịt báo lại đáp.”

Vô Tình Sư Thái mâu trung hiện lên một tia tinh quang thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng đến:

“ Ngươi thật sự nguyện ý báo đáp ta?”

“ Phải.” Vân Phi Tuyết sửng sốt nghe nàng ý tứ trong lời nói, tựa hồ là cần chính mình báo đáp, bất quá ân cứu mạng là nên báo đáp cho nên trả lời không chút do dự.

“ Tốt lắm ta không cần ngươi tan xương nát thịt, ta chỉ cần ngươi trở thành đệ tử của ta.” Vô Tình Sư Thái nhìn nàng đến.

“ Ngạch” Vân Phi Tuyết lại là sửng sốt. Nàng muốn dạy chính mình võ công sao? Bất quá này tựa hồ là cái không sai, có võ công nàng là có thể tự bảo vệ mình, tối thiểu không cần khắp nơi bị quản chế làm cho người ta không biết nàng là loại người nào? Bất quá chính mình cùng sư thái không hề quen biết nàng đều khẳng đem thuốc giải trân quý như vậy cho chính mình, nàng tối thiểu hẳn là người tốt kia chính mình còn do dự cái gì? Nghĩ vậy lập tức nói đến: “ Sư thái ta nguyện ý.”

“ Ngươi nguyện ý?! Được. Kia từ giờ trở đi ngươi chính là đệ tử của ta rồi.” Vô Tình Sư Thái đến. Nàng rốt cục đạt tới mục rồi.

“ Sư phụ.” Vân Phi Tuyết cung kính kêu một tiếng.

“ Tốt, kia từ hôm nay trở đi ngươi liền an tâm ở yên trong cốc, chờ độc của ngươi giải sau sư phụ sẽ giáo ngươi võ công.” Vô Tình Sư Thái vừa lòng cười cười.

Vân Phi Tuyết ngẩn ra: “Ở yên trong cốc? Sư phụ đây là cái gì ý tứ?” Vội vàng thử hỏi: “ Sư phụ ta có thể hay đi ra ngoài hay không? Ta nghĩ đi gặp thân nhân của ta.”

Tiêu Nam Hiên nhất định thực nóng vội lo lắng an nguy của nàng. Nàng phải thông báo cho bọn họ biết chính mình còn sống mà lại bình yên vô sự.

“ Đi ra ngoài có thể nhưng là phải chờ ngươi học thành võ công sau. Đây là quy định của Vô Tình Cốc.” Vô Tình Sư Thái thế này mới sắc mặt uy nghiêm đến.

Vân Phi Tuyết đột nhiên có cảm giác bị tính kế. Sau khi học thành kia nhiều lắm thiếu niên, cho dù chính mình không học quá võ công, nhưng theo TV cũng hiểu biết đến học thành ít nhất cần từ nhỏ đi học mười mấy năm, hai mươi mấy năm chẳng lẽ nàng sẽ không có thể đi ra ngoài sao?

Do dự mở miệng nói: “ Sư phụ ta đây cũng không thể được không cần học rồi?”

“ Cái gì? Không học? Bái sư học nghệ không phải là trò đùa, khi ngươi bắt đầu gọi ta một tiếng sư phụ thì ngươi học dù muốn học hay không cũng phải học.” Vô Tình Sư Thái mặt phát lạnh chính mình không chấp nhận được nàng đổi ý.

Quả nhiên nàng nhất định có mục đích, chính là nàng vì cái gì? Bất quá mặc kệ nàng vì cái gì? Đời này nàng tối không sợ chính là uy hiếp, Vân Phi Tuyết cũng lạnh lùng nhìn nàng đến:

“ Ta nếu kiên trì không học, ta muốn xem ngươi như thế nào bắt buộc ta học. Chết ta còn không sợ, ta còn sợ cái gì? Cáo từ, thuốc giải trả lại cho ngươi.”

Nói xong, nàng ném trả lại thuốc giải cầm trong tay, xoay người muốn đi. Bị người khác quản chế còn không bằng chết đến thống khoái.

Vô Tình Sư Thái tùy tay tiếp được viên thuốc nàng, nhưng thật ra lần đầu tiên nhìn đến có nữ tử như thế. Bất quá, nữ tử như vậy mới có thể xứng với tâm ý của hắn. Thân thủ liền bắt được cổ tay nàng, mâu trung lại đột nhiên hiện lên một tia khiếp sợ, lúc trước chính mình cư nhiên xem nhẹ rồi nhìn không ra.

“ Buông, dù ngươi không để ta đi ra ngoài, ta cũng nếu quyết định không học võ công. Chẳng lẽ ngươi còn muốn hiếp bức ta sao?” Vân Phi Tuyết quay đầu muốn giãy nàng lại bị nàng nắm lấy gắt gao.

Ai ngờ Vô Tình Sư Thái lại đột nhiên buông ra, mặt nàng mang theo không rõ tươi cười, Vân Phi Tuyết xem cũng không thể hiểu, thái độ đột nhiên thay đổi đến: “Ngươi đã không muốn, tốt lắm, vậy chờ ngày mai độc giải qua sau ta sẽ phái người đưa ngươi rời đi.”

Vân Phi Tuyết chọn mi xinh đẹp một chút nghi hoặc nhìn nàng, nàng đây là ý gì? Vừa rồi còn thực kiên quyết, lập tức liền cải biến. Bất quá, tuy rằng không biết nàng muốn làm cái gì, dù sao mệnh nàng cũng là tìm trở về đến, nếu có thể không chết thì không phải là tốt sao, Vân Phi Tuyết một hồi không khỏi nhìn nàng: “Được.”

“Vậy ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt đi, ngày mai ta sẽ phái người đưa ngươi rời đi.” Vô Tình Sư Thái xoay người đi tới cửa trên mặt mang theo một tia quỷ dị tươi cười.

Vân Phi Tuyết ngồi tù lâu như rồi nàng cũng chưa ngủ ngon được. Hiện tại là có thể ngủ ngon một giấc, nếu không nghĩ ra nàng muốn làm cái gì? Vậy ngày mai chuyện tình ngày mai đang nói.

Thư thư phục phục vừa cảm giác liền ngủ thẳng rồi hừng đông, mở to mắt liền nhìn đến Vô Tình Sư Thái đứng ở bên giường cảnh giác một chút đứng dậy nhìn nàng.

“ Ngươi tỉnh?! Không cần khẩn trương như vậy, ta nghĩ độc của ngươi nên phát tác.” Vô Tình Sư Thái nói xong an vị đến một bên tọa ỷ, nâng lên chén trà còn hơi nóng uống vào tựa hồ rất thoải mái chờ nàng độc phát.

 

PS: Ta đã trở lại, ôm hôn các nàng thắm thiết!!!!


One Comment on “Chương 176: Âm Mưu Của Sư Thái”

  1. thuysmile nói:

    m0ng bạn quá trời. Năm mới hạnh phúc nhá.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s